Tiếng khóa cửa “cách” một tiếng vang lên chắc nịch, cắt đứt mọi lối thoát ra ngoài. Em quay lại, ánh mắt không còn vẻ ngây thơ hay e dè, mà là một sự quyết đoán đầy chiếm hữu. Nụ cười nở trên môi em, vừa ngọt ngào vừa nguy hiểm.
“Anh không đi đâu được nữa đâu.” – giọng em nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Em bước từng bước chậm rãi về phía tôi, tiếng bước chân trên sàn gỗ vang lên đều đặn như nhịp trống thúc giục. Tay em với lấy cổ áo tôi, kéo nhẹ để khoảng cách giữa hai người biến mất. Hơi thở của em phả vào cổ, ấm và gấp gáp. Mùi hương trên người em, thứ mùi quen thuộc của nước hoa cam ngọt, giờ đây trở nên nồng nàn, ám ảnh.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết