Khi Cô Ấy Đứng Sát Bên Tôi Và Gọi Tên—giọng cô vang lên rất khẽ, chỉ đủ để tôi nghe thấy giữa khoảng không yên tĩnh. Tôi giật mình quay lại, nhận ra cô đứng gần hơn tôi tưởng, khoảng cách đủ khiến tôi khựng lại trong thoáng chốc.
Không có sự vội vàng, chỉ là cách cô gọi tên tôi chậm rãi, như muốn chắc chắn rằng tôi đang chú ý hoàn toàn. Ánh mắt ấy không quá rõ ràng, nhưng lại mang theo cảm giác khó đoán, khiến tim tôi tự nhiên đập nhanh hơn một nhịp.
Một khoảnh khắc rất ngắn, rất bình thường, nhưng lại để lại dư âm mơ hồ và đầy tò mò—đúng chất tâm lý gợi mở tinh tế mà tuoi69 theo đuổi.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết