Giờ ra chơi gần kết thúc thì em lớp dưới đứng chờ tôi ở cuối hành lang, vẻ mặt có chút do dự như đang cân nhắc rất nhiều trước khi mở lời. Khi chỉ còn hai người, em mới nói rằng muốn nhờ tôi giúp một việc khá tế nhị, không tiện hỏi công khai vì sợ bị chú ý. Giọng em nhỏ và cẩn thận, cho thấy đây là điều em đã suy nghĩ khá lâu nhưng vẫn chưa tìm được người phù hợp để hỏi. Tôi lắng nghe chậm rãi, nhận ra đó là một vấn đề học tập khiến em lo lắng suốt thời gian qua. Tôi giải thích lại từng phần một cách đơn giản, cố gắng để em hiểu rõ mà không cảm thấy áp lực. Khi mọi thứ sáng tỏ, em mỉm cười nhẹ nhõm. Khoảnh khắc ấy cho thấy đôi khi, sự tế nhị chỉ đơn giản là cần một người chịu lắng nghe đúng lúc.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết