Em Lớp Dưới Cứ Theo Sau Tôi Không Rời

Bóng em cứ lẽo đẽo theo sau tôi từng bước, như một cái bóng không thể tách rời. Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dai dẳng vang lên trên con đường vắng, hòa cùng tiếng gió thổi qua những tán cây xào xạc. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, kéo dài hình bóng của em trên mặt đất, đôi khi chạm vào gót chân tôi như một sự nhắc nhở âm thầm.

“Anh đi đâu thế?” – giọng em cất lên từ phía sau, nhẹ nhàng nhưng đầy sự bám víu.

Tôi quay lại nhìn, thấy em đứng đó với đôi mắt to tròn, ánh nhìn chứa đầy sự tò mò và một chút gì đó khó tả. Em mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình, tay cầm chiếc túi đeo chéo, trông nhỏ bé và dễ tổn thương giữa đêm khuya thanh vắng.