Em gọi tôi ra ngoài khá đột ngột, chỉ nói ngắn gọn rằng muốn gặp một chút. Không có lời giải thích rõ ràng, chỉ là vài tin nhắn ngắt quãng đủ khiến tôi tò mò. Khi gặp nhau, em vẫn giữ thái độ bình thản, nói chuyện vòng vo như đang cân nhắc điều gì đó chưa tiện nói thẳng. Không khí giữa hai người có chút lạ, vừa quen vừa khó đoán, khiến từng khoảng im lặng trở nên rõ ràng hơn. Tôi không hỏi dồn, chỉ lắng nghe và để cuộc trò chuyện diễn ra theo nhịp tự nhiên. Mọi thứ dừng lại ở mức gợi mở, không đi quá xa, nhưng đủ để người ta suy nghĩ về ý nghĩa thật sự của cuộc hẹn bất ngờ ấy.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết