Khi cô gái gọi tôi đến nhà mà không hề báo trước, tôi thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn nhận lời vì giọng nói khá bình tĩnh. Cuộc gặp diễn ra giản dị, không có sự vội vàng hay ép buộc. Cô mở cửa, ra hiệu mời tôi vào rồi giải thích ngắn gọn lý do cần gặp gấp. Không gian yên tĩnh khiến cuộc trò chuyện trở nên chậm rãi hơn, từng câu nói đều được cân nhắc kỹ. Tôi lắng nghe, giữ khoảng cách chừng mực, cảm nhận sự nghiêm túc trong cách cô chia sẻ. Mọi thứ dừng lại ở mức gợi mở, tập trung vào tâm lý và khoảnh khắc bất ngờ hơn là hành động. Câu chuyện đời thường, nhẹ nhàng, để lại dư âm về sự tin cậy và cảm giác tò mò rất khẽ.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết