Em Gái Kế Ngồi Lên Giường Tôi Buổi Sáng

Buổi sáng diễn ra chậm rãi hơn thường lệ khi cô bạn ở chung nhà ngồi lên giường tôi để gọi dậy. Ánh nắng len qua cửa sổ, không khí yên tĩnh khiến mọi cử động đều trở nên khẽ khàng. Cô nói vài câu vu vơ, hỏi han lịch trình trong ngày như một thói quen quen thuộc. Khoảng cách gần hơn thường ngày tạo chút bối rối rất đời, nhưng cả hai vẫn giữ sự chừng mực cần thiết. Tôi ngồi dậy, đáp lại bằng nụ cười và vài lời ngắn gọn, để buổi sáng trôi đi tự nhiên. Mọi thứ dừng ở mức gợi mở, tập trung vào cảm xúc và khoảnh khắc sinh hoạt chung. Câu chuyện nhẹ nhàng, bình dị, để lại cảm giác thân quen và dễ đồng cảm.