Sảnh khách sạn lúc nửa đêm yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng điều hòa chạy nhẹ. Cô lễ tân ngẩng lên khi tôi bước tới, đôi mắt dưới ánh đèn khuya càng thêm long lanh, gương mặt xinh đẹp nổi bật giữa không gian vắng người.
Cô mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không đơn thuần là lịch sự—nó mềm, chậm và hơi nghiêng, như thể cô đang quan sát từng phản ứng của tôi. Khi đưa chìa khóa phòng, cô khẽ nghiêng người sát hơn, mùi hương thoang thoảng khiến tôi phải nín thở một giây.
Cô chống nhẹ tay lên quầy, giọng hạ xuống thấp bất ngờ: “Giờ này còn thức… anh muốn uống gì không? Em pha riêng cho.”
Ánh mắt cô lúc ấy quá ấm, quá gần, khiến cả sảnh vốn lạnh bỗng trở nên nóng một cách khó giải thích.
Một khoảnh khắc nửa đêm vừa tinh tế vừa đầy ẩn ý—đúng kiểu cuốn hút mà khán giả Tuoi69 chắc chắn sẽ muốn xem tiếp câu chuyện sẽ dẫn đến đâu.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết