Trong những cuộc họp chung, cô đồng nghiệp—người ai cũng biết đã lập gia đình—lúc nào cũng chọn chiếc ghế ngay cạnh tôi. Nhưng điều khiến tôi căng thẳng không phải là vị trí, mà là khoảng cách. Cô ngồi sát đến mức tay áo khẽ chạm vào tôi mỗi khi cô nghiêng người ghi chú, còn mùi hương nhè nhẹ từ tóc cô thì khiến tôi khó mà tập trung.
Khi trao đổi công việc, cô luôn cúi lại gần, giọng nhỏ hơn mức cần thiết và ánh mắt thì giữ tôi lâu thêm vài giây. Có lúc cô đặt laptop sát vào tôi đến mức vai hai người gần như chạm nhau, khiến tim tôi phải lấy lại nhịp thở.
Cô không nói gì ngoài những câu rất bình thường, nhưng cách cô ngồi—quá gần, quá tự nhiên, quá chủ ý—khiến bầu không khí giữa hai người luôn nén lại một tầng rung động khó gọi tên.
Một kiểu căng nhẹ nhưng đầy sức hút, thứ vibe tinh tế và nghịch ngầm mà xem trên Tuoi69 chỉ càng khiến người xem tò mò về điều cô ấy thật sự muốn.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết