Quán cafe nhỏ nằm trong một con hẻm yên tĩnh, nhưng thứ khiến tôi quay lại không phải cà phê… mà là cô chủ quán. Cô luôn đón tôi bằng nụ cười quá ngọt, quá mềm, khiến cả không khí trong quán dường như cũng dịu theo từng cử động của cô.
Khi mang đồ ra, cô luôn cúi nhẹ xuống gần hơn mức cần thiết, hương thơm từ người cô hòa với mùi cà phê nóng khiến tôi phải giữ bình tĩnh. Có lần cô đặt ly xuống sát tay tôi, ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay như vô tình, nhưng ánh mắt lại không hề vô tình chút nào.
Cô đứng cạnh quầy, chống tay vào mặt bàn và nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa ẩn ý, giọng nhẹ như mật:
“Hôm nay anh đến sớm vậy? Em tưởng anh chỉ ghé khi nhớ em cơ.”
Sự ngọt ngào vừa mềm vừa khiêu khích ấy khiến tôi mỗi lần bước vào quán đều có cảm giác như lạc vào một câu chuyện riêng tư—đúng chất cuốn hút mê người của Tuoi69.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết