Chuyến đi công tác tưởng chừng bình thường bỗng trở nên căng đầy khó nói khi cả hai bước vào căn phòng khách sạn và nhận ra… chỉ có đúng một chiếc giường. Cô ấy nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt nửa bối rối nửa như chờ xem tôi phản ứng thế nào. Không khí giữa hai người đột ngột trở nên ấm hơn, im lặng nhưng đầy hàm ý.
Khi cô đặt vali xuống cạnh giường, chiếc áo khoác trượt khỏi vai để lộ làn da mịn dưới ánh đèn vàng, còn mùi hương quen thuộc của cô lan nhẹ trong phòng. Một khoảnh khắc dừng lại, đủ lâu để tim tôi lệch nhịp. Cô ngồi xuống mép giường, vô thức kéo nhẹ chăn rồi ngước lên nhìn tôi với nụ cười nhỏ: “Chắc… mình xoay xở được ha?”
Sự gần gũi bất ngờ trong không gian hẹp ấy khiến cả căn phòng như nén lại, mang đúng chất ngọt, căng và cực cuốn kiểu Tuoi69.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết