Cô Giáo Cũ Khóa Cửa Lớp Học Khi Trời Mưa Giông

Cơn mưa giông bất ngờ trút xuống, gió mạnh làm cửa lớp rung bần bật. Tôi vừa bước vào trú mưa thì cô giáo cũ cũng theo sau, mái tóc hơi ướt và hơi thở còn gấp vì chạy vội. Một tia sét lóe sáng ngoài cửa sổ, cô lập tức xoay người lại và khóa cửa bằng một tiếng cạch để ngăn gió quật vào.

Khi quay lại, ánh mắt cô lặng hơn nhưng sâu lạ thường, như gợi lại ký ức rất khác so với mối quan hệ ngày trước. Cô bước đến gần, kéo tấm rèm lại, không gian lớp học trở nên tối ấm và im lặng đến mức chỉ nghe tiếng mưa quất ngoài trời. Mỗi bước cô tiến tới, khoảng cách giữa hai người càng ngắn lại, hơi ấm từ người cô lan sang khiến tôi bất giác giữ hơi thở.

Khoảnh khắc cô khóa cửa và đứng đối diện tôi giữa cơn giông ấy mang một sự thân mật bất ngờ—một cảm giác tình tứ, kín đáo và cực kỳ cuốn kiểu Tuoi69, khiến cả căn phòng như nén lại thành một bí mật chỉ hai người biết.