Đêm khuya yên tĩnh, tôi vừa định tắt đèn thì nghe tiếng gõ cửa rất khẽ. Mở ra, tôi thấy cô gái tầng trên đứng đó—tóc hơi rối, áo khoác mỏng và ánh mắt vừa ngại vừa cố tình mềm đi. Cô giữ cửa bằng một tay, tay còn lại khẽ kéo chiếc áo sát hơn rồi nói nhỏ: “Anh ơi… em lại cần nhờ chút chuyện.”
Cách cô nhìn tôi lúc ấy không giống kiểu nhờ vả bình thường. Cô tiến vào vài bước, mùi hương ấm áp từ người cô lan vào phòng, khiến không khí vốn lạnh của đêm khuya nóng lên bất ngờ. Khi cô đứng sát bên, giọng nói hạ xuống thấp đầy ẩn ý: “May mà anh còn thức…”
Sự xuất hiện đầy bí ẩn, cách cô đến tìm tôi đúng vào thời điểm im lặng nhất trong ngày, và ánh mắt biết rõ mình đang tạo ra điều gì… tất cả khiến khoảnh khắc ấy trở nên cuốn đến nghẹt thở—đúng tinh thần Tuoi69 với vibe gợi, liều và cực kỳ khó cưỡng.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết