Căn phòng homestay chỉ có một chiếc giường lớn, vì vậy cả hai đành ngủ chung cho tiện. Đến khi đèn tắt, tôi mới nhận ra cô gái nằm cạnh đang mặc một chiếc áo mỏng đến mức ánh sáng từ ngoài cửa sổ cũng xuyên qua nhẹ nhàng.
Cô trở mình, lớp vải lay theo từng cử động khiến tôi khó giữ bình tĩnh. Mùi hương từ mái tóc cô lan sang, còn khoảng cách giữa hai người thì gần đến mức chỉ cần nhúc nhích là chạm nhau. Khi cô khẽ kéo chăn, phần tay áo mỏng trượt xuống vai, để lộ làn da dưới ánh sáng mờ làm tim tôi lỡ nhịp.
Cô mở mắt thấy tôi chưa ngủ, nở nụ cười nhỏ, nhẹ nhưng đủ khiến không khí nóng lên: “Anh cũng khó ngủ hả?”
Khoảnh khắc ấy — đêm yên, chiếc áo mỏng manh, và sự gần gũi không cần nói thành lời — tạo nên một tình huống đầy rung động và cuốn theo cách rất riêng của Tuoi69.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết