Cô gái lạ bước vào lớp, nhìn quanh một vòng rồi ngồi xuống ngay chỗ bên cạnh tôi, dù rõ ràng ghế đó đã có người. Tôi định nhắc thì cô quay sang, nở nụ cười nhỏ mềm mà đầy ẩn ý: “Em ngồi tạm chút nhé.” Nhưng “tạm” của cô kéo dài hơn hẳn một tiết học.
Suốt buổi, cô không hề tỏ ý muốn rời đi. Mỗi khi tôi dịch ghế, cô cũng dịch theo một chút, giữ khoảng cách sát hơn mức bình thường. Khi hỏi tôi một câu vu vơ, cô nghiêng người gần đến mức tóc cô chạm nhẹ vào vai tôi, mùi hương thanh nhẹ khiến tôi mất tập trung hoàn toàn.
Ánh mắt cô lạ… như cố tình, như chờ tôi phản ứng. Và cái cách cô ở lì trong chỗ sai mà trông vẫn tự nhiên đến táo bạo khiến cả không gian trở nên căng đầy ẩn ý—đúng kiểu rung động bí ẩn và cuốn hút rất Tuoi69.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết