Tôi đang ngồi chơi game trên sofa, tai nghe bật lớn, hoàn toàn tập trung vào màn hình. Cô bạn cùng nhà bước ngang qua, liếc tôi một cái rồi đứng lại lâu hơn bình thường, ánh mắt lóe lên vẻ tinh nghịch rất quen thuộc.
Không báo trước, cô gỡ tai nghe tôi sang một bên và thì thầm:
“Chơi game hoài… đến lượt em rồi.”
Và trước khi tôi kịp hiểu ý, cô đã bước thẳng đến, đặt hai tay lên vai tôi rồi leo lên người tôi một cách đầy chủ động, ngồi xuống đùi như thể chiếm chỗ hợp pháp nhất phòng khách. Tay cô chống vào ngực tôi, hơi thở sát hơn cả màn hình game trước mặt.
Tôi cứng người một giây thì cô chỉ cười cong môi, nửa trêu nửa thách thức:
“Tiếp tục chơi đi… nếu anh tập trung nổi.”
Khoảnh khắc nghịch ngợm, áp đảo và đầy ẩn ý ấy khiến cả trò chơi trở nên mờ nhạt—một tình huống cực mạnh, cực cuốn, đậm chất riêng của Tuoi69.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết