Trong lúc chờ đến lượt, cô nữ sinh đã tốt nghiệp đứng khá gần tôi hơn mức thông thường. Không gian xung quanh không quá chật, nhưng cô vẫn giữ vị trí sát bên, khiến tôi nhận ra sự khác lạ ấy. Cô không nói gì, chỉ đứng im, thỉnh thoảng dịch nhẹ bước chân như đang do dự điều gì đó. Tôi cũng không phản ứng, xem đó là một tình huống bình thường nơi công cộng. Mọi thứ diễn ra ngắn ngủi, không có hành động hay lời nói vượt giới hạn. Chính sự im lặng và khoảng cách gần ấy lại tạo nên cảm giác lạ lẫm, khiến nội dung trở nên dễ chú ý khi chia sẻ trên Tuoi69, nhờ sự chân thật và rất đời thường.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết