Điện thoại rung lên một tiếng nhẹ, màn hình sáng lên với thông báo tin nhắn mới từ em. Tôi mở ra, và dòng chữ đầu tiên hiện lên: “Anh xem cái này đi.” Bên dưới là một bức ảnh được gửi kèm – không phải cảnh vật quen thuộc hay khuôn mặt dễ thương, mà là một hình ảnh mờ ảo, khó hiểu.
Bức ảnh chụp một góc phòng tối, chỉ có ánh đèn vàng le lói chiếu xuống từ trên cao, tạo ra những vệt sáng dài trên sàn gỗ. Ở giữa khung hình, một bóng người mờ nhạt đang ngồi trên ghế, quay lưng lại, tóc dài buông xõa. Không thể nhận ra đó là ai, nhưng dáng vẻ ấy toát lên một sự cô đơn và bí ẩn khó tả. Phía xa, cửa sổ mở hé, để lộ một mảng trời đêm đen kịt, như thể đang ẩn giấu điều gì đó.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết