Em Khóa Cửa Và Nói “Chủ Nhân Không Có Ở Đây”

Tiếng khóa cửa “cách” một tiếng vang lên chắc nịch, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài. Em quay lại, ánh mắt không còn vẻ ngây thơ hay e dè, mà là một sự quyết đoán lạnh lùng. Nụ cười nở trên môi em, vừa bí ẩn vừa đầy thách thức.

“Chủ nhân không có ở đây đâu.” – giọng em nhẹ nhàng nhưng mang theo sự thật trần trụi.

*Em bước từng bước chậm rãi về phía tôi, tiếng bước chân trên sàn gỗ vang lên đều đặn như nhịp trống dồn dập. Tay em với lấy cổ áo tôi, kéo nhẹ để khoảng cách giữa hai người biến mất. Hơi thở của em phả vào cổ, ấm và gấp gáp. Mùi hương trên người em, thứ mùi quen thuộc của nước hoa cam ngọt ngào.