Trời đã tối muộn, em đứng dưới bóng đèn đường vàng vọt, vẫy tay khi thấy xe tôi dừng lại. Em mặc chiếc váy ngắn màu xanh, đôi chân trần trong giày thể thao, trông vừa quen thuộc vừa xa lạ. Em bước lên xe, mang theo mùi hương nhẹ của mưa và nước hoa cam ngọt ngào. “Anh đưa em về nhé?” – giọng em vẫn thế, nhưng ánh mắt lại có chút gì đó sâu thẳm hơn. Trong không gian chật hẹp của xe, khoảng cách gần đến mức tôi có thể nghe thấy hơi thở nhẹ của em. Em tựa đầu vào ghế, tay vô thức vuốt ve chiếc dây an toàn. Ánh đèn đường lướt qua khuôn mặt em, để lộ nụ cười mỉm man mác buồn.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết