Em đứng đó, đồng phục chỉnh tề nhưng ánh mắt lại thách thức và đầy mời gọi. Nụ cười trên môi em không còn vẻ ngây thơ, mà táo bạo đến nghẹt thở. Từng bước chân em tiến gần, tiếng giày khẽ khàng hòa với nhịp tim đập nhanh. Khoảng cách thu hẹp, hơi thở ấm áp phả nhẹ. Bàn tay em chạm vào cổ áo, một cử chỉ non nớt nhưng đầy khiêu khích. Không khí trở nên ngột ngạt, căng thẳng, đong đầy sự tò mò và ham muốn được khám phá. Mọi thứ như ngưng đọng trong khoảnh khắc giao thoa giữa sự trong trắng và dục vọng chớm nở.
Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết