Cơn mưa bất chợt kéo dài hơn dự tính, và cô gái theo tôi tới tận nhà chỉ để tránh ướt. Cả hai đều im lặng một lúc, nghe tiếng mưa rơi đều ngoài hiên. Cô đứng đó, hơi lúng túng, rồi mỉm cười cảm ơn vì đã cho trú nhờ. Không có gì vội vàng, chỉ là vài câu nói ngắn đủ để phá tan sự ngượng ngùng. Không gian yên tĩnh khiến khoảnh khắc trở nên chậm lại, để người ta chú ý hơn đến cảm xúc rất đời thường. Mọi thứ dừng ở mức gợi mở, lịch sự và chừng mực, để lại ấn tượng về sự quan tâm giản dị trong một buổi mưa bất chợt.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết