Em Gái Mưa Mở Cửa Và Ra Hiệu Tôi Vào

Cơn mưa bất chợt khiến không gian trước cửa trở nên yên ắng, khi cô gái đứng bên trong mở cửa và ra hiệu tôi vào. Cử chỉ nhẹ, không vội vàng, chỉ đủ để tránh ướt và giữ lại cuộc trò chuyện còn dang dở. Nước mưa nhỏ xuống bậc thềm, không khí mát lạnh khiến khoảnh khắc ấy trở nên chậm hơn thường ngày. Cô khép cửa lại, nói vài câu ngắn gọn, ánh mắt bình thản nhưng khó đoán. Tôi bước vào, giữ khoảng cách vừa phải, để câu chuyện tiếp diễn trong sự tĩnh lặng. Mọi thứ dừng ở mức gợi mở, tập trung vào cảm xúc và bầu không khí hơn là hành động. Một khoảnh khắc đời thường, nhẹ nhàng nhưng đủ để người đọc tự cảm nhận.