Khi tôi vừa tắm xong bước ra, cô bạn ở chung nhà nhìn tôi trong một khoảnh khắc khá bất ngờ. Không có lời nói vội vàng, chỉ là ánh nhìn thoáng qua rồi nhanh chóng quay đi, khiến không khí chùng xuống một nhịp. Sự im lặng ngắn ngủi làm tôi nhận ra cảm giác bối rối rất đời thường khi ranh giới sinh hoạt chung bị chạm nhẹ. Cả hai giữ khoảng cách, trao đổi vài câu xã giao để xua đi sự ngượng ngùng. Mọi thứ dừng lại ở mức gợi mở, tập trung vào tâm lý và khoảnh khắc thoáng qua hơn là hành động. Câu chuyện nhẹ nhàng, quen thuộc, để lại dư âm về sự tinh tế và tôn trọng trong không gian chung.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết