Cô Gái Trưởng Thành Bảo Tôi Đưa Cô Ấy Về—câu nói được thốt ra rất nhẹ, như một lời nhờ vả bình thường, nhưng lại khiến tôi chững lại vài giây. Cô đứng trước mặt tôi, ánh mắt không vội vàng, chỉ lặng lẽ chờ câu trả lời.
Đường về lúc ấy yên tĩnh hơn thường ngày, và sự im lặng giữa hai người cũng mang theo một cảm giác khó gọi tên. Không có điều gì vượt giới hạn, chỉ là sự đồng hành bất ngờ khiến tôi nhận ra khoảnh khắc này không hề đơn giản như vẻ ngoài của nó.
Một lời nhờ nhỏ, nhưng lại mở ra cảm giác mơ hồ, lửng lơ—đúng chất tâm lý gợi mở tinh tế của tuoi69.

Em Ấy Gửi Tôi Tin Nhắn Khiêu Khích Lúc Nửa Đêm
Em Ấy Không Giữ Khoảng Cách
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Họp Riêng
Em Ấy Muốn Tôi Ở Lại Với Em
Em Ấy Nhìn Tôi Như Đang Nghiền Ngẫm
Em Ấy Theo Tôi Về Đến Cửa Và Không Nói Lời Nào
Em Cấp Dưới Cứ Nhìn Tôi Theo Cách Nguy Hiểm
Em Cười Khi Tôi Bối Rối
Em Chồng Nhìn Tôi Với Nét Mặt Không Thuần Khiết